XƯỚNG HỌA NGẪU HỨNG BÊN LY CÀ PHÊ

Thảo luận trong 'Thiết Dương _Thơ tổng hợp' bắt đầu bởi Thiết Dương, 3/1/16.

  1. Thiết Dương

    Thiết Dương Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    6/4/15
    Bài viết:
    1,395
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    KHÚC NGẪU HỨNG BÊN LY CÀ PHÊ
     
  2. Thiết Dương

    Thiết Dương Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    6/4/15
    Bài viết:
    1,395
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    LỠ MỘT CUNG ĐÀN

    Giờ đây lạc phím xa đàn
    Bài tình dang dở lầm than kiếp người
    Môi nào khóc môi nào cười
    Cười ong tham sắc khóc đời say tiên

    Khóc cười giả giả điên điên
    Sầu lòng dối trá câu hiền câu thương
    Giờ đây lỡ một cung thường
    Thành ra âm oán vọng đường trần gian.

    Thiet Duong _03/01/2016
    ____________________

    Bài xướng @ery

    KHÚC TÌNH BỂ DÂU.

    Đưa tay nắn nót cung đàn.
    Trổi lên cung bậc , oán than phận người.
    Ừ thì khóc , ừ thì cười.
    Khóc tình dâu bể , cười đời ngã nghiêng

    Dù đời......người đảo tình điên.
    Thì tình ta cứ dịu hiền yêu thương.
    Khóc cười trên những vô thuờng..
    Gieo trồng như ái muôn đường ...nhân gian.

    Ery Nguyễn
    ____________________

    [​IMG]
     
  3. Thiết Dương

    Thiết Dương Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    6/4/15
    Bài viết:
    1,395
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    RÊU PHONG

    Ngày đôi nhạn chia bầy xa tổ
    Cây trong vườn héo úa chẳng còn xanh
    Giữa mùa phai từng chiếc lá bỏ cành
    Vườn mộng đó cũng thành hoang mạc

    Mà giông gió trên bước đường phiêu lạc
    Cánh chim xưa ngơ ngác cuối chân trời
    Bóng xuân phai héo hắt một phận người
    Cứ lênh đênh theo sóng đời trôi dạt

    Khung cửa lạ vọng bài xưa em hát
    Chợt nghe lòng quay quắt nhớ người yêu
    Ngoảnh lại nhìn phiên tình đã xanh rêu
    Trăng vàng võ dưới trời đêm trầm mặc.

    Thiet Duong_ 27/4/2017
    ____________________

    Thơ xướng

    Mãi đợi

    Em cố giấu sợi hoàng hôn loang lỗ
    Sau cánh rừng khô úa những mầm xanh
    Tiếng mùa oi răng rắc gãy trên cành
    Biển trăng xưa đã đến kỳ sa mạc

    Anh có thấy cánh mây lòng xô dạt?!
    Sợi khói yêu thương tan loãng bên trời
    Gió ngã bảy ngã ba đường bay lạc
    Để một vì sao rớm lệ ru người

    Chim sơn ca khản lời khô giọng hát
    Em thời gian mờ mịt bến thương yêu
    Và anh nhe,́ con tim đừng bỏ m̉ặc
    Hoài ở đây nỗi nhớ dịu dàng rêu

    ______Thu Ẩn______

    [​IMG]
     
  4. Thiết Dương

    Thiết Dương Administrator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    6/4/15
    Bài viết:
    1,395
    Đã được thích:
    160
    Điểm thành tích:
    63
    Giới tính:
    Nam
    GỞI NHỚ CHO ANH

    Anh yêu ạ, Sài Gòn đã vào đông
    Chiếc áo len theo dòng người xuống phố
    Cây ven đường qua rồi mùa lá đổ
    Chúng nhớ gì… mà bạc phếch cành trơ.

    Có thể là Sài Gòn… thấy bơ vơ
    Anh đi vắng mang theo mùa yêu cũ
    Chuông giáo đường len cả vào giấc ngủ
    Em nhớ gì… mà thức đủ tàn canh.

    Có thể là em đang rất nhớ anh
    Nhớ ấm nồng nhớ môi hôn vội vã
    Nhớ vòng tay nhớ bờ vai êm lạ
    Nhớ nụ cười nhớ mùa hạ chờ nhau.

    Anh yêu ạ, Sài Gòn… đông qua mau
    Những ngày lạnh tim nát nhàu đau nhói
    Li cà phê nhẹ tênh một làn khói
    Mà hương nồng ngày ấy rất xa xôi.

    Có thể là Sài Gòn… cũng thế thôi
    Tại thiếu anh đông lạnh càng thêm lạnh
    Tại duyên phận… trời xếp xa vạn dặm
    Em có buồn nhưng không giận đâu anh.

    Có thể là em chỉ trách cao xanh
    Bởi cái nhớ về qua mành mỗi tối
    Mình yêu nhau đâu còn thời nông nỗi
    Em nặng tình anh nặng gánh hai vai…

    TTKT 20.12.2017

    HAI NỬA MÙA ĐÔNG

    Ta bồi hồi trước ngưỡng cửa hàn đông
    Mơ con nắng sưởi lòng người viễn phố
    Trong cái rét căm căm mùa tuyết đổ
    Vạn cây rừng không cọng lá trơ trơ

    Chẳng tìm gì mà xuôi ngược vẩn vơ
    Như sóng biển cứ mơn bờ đá cũ
    Và mắt nhớ vẫn từng đêm trốn ngủ
    Bước chân sầu cũng dạo đủ năm canh

    Lũ côn trùng dường hiểu thấu lòng anh
    Hoài rưng rức phía đầu gành vật vã
    Như muốn hỏi một người nơi xứ lạ
    Có khi nào bất chợt gọi tên nhau

    Có lẽ nào như điếu thuốc tàn mau
    Nơi anh chẳng lạnh mà lòng buốt nhói
    Môi cứ phả giấc mơ tình theo khói
    Rất vội vàng tan về phía xa xôi

    Chỉ hai mùa mưa và nắng vậy thôi
    Quê mình đấy muốn chia đôi cái lạnh
    Em bên ấy giữa đông dài cô quạnh
    Chớ lạc lòng mà đánh mất tình anh

    Em hãy quàng chiếc khăn ấm màu xanh
    Làn hương gió lọt qua mành lặng lẽ
    Là anh đó đến cùng em như thể ...
    Dẫu mơ hồ bao niềm nỗi mong manh

    Bến thơ này em hãy về nhanh
    Cho kịp chuyến xe tình đang đợi.

    Thiet Duong

    [​IMG]
     

Chia sẻ trang này