THAO THỨC

Thảo luận trong 'Thơ - Nguyễn Thành Sáng' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 11/3/16.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]

    Niềm Day Dứt
    Tôi bên đây, bờ kinh dài dẫn ruộng
    Em bên kia, nhà hướng thẳng sang tôi
    Giữa dòng bạc, chậm trôi như trầm tưởng
    Một chuỗi đời âm hưởng vọng xa xôi!

    Ngày tắm nắng, đêm đơn hồn gửi mộng
    Cả bốn mùa chỉ nóng với bờ râm
    Mảnh đất phèn ba năm trần phơi lộng
    Thui thủi mình ửng bóng dưới trời xanh

    Đất lên vồng, ngọn mì trồng rải khắp
    Mùa bội thu chất ngập củ trong nhà
    Một số thùng tặng qua tình xóm ấp
    Phần còn kia bù đắp, bán lo xa...

    Anh ba ơi! Cân cho em vài ký
    Rồi bé cười, thủ thỉ...chuyện dòng sông
    Có con thuyền bềnh bồng trên sóng nước
    Trải nỗi niềm mơ ước cõi mênh mông!

    À thì ra! Tơ lòng ai đã quyện
    Từ bên kia xao xuyến quấn về đây
    Khiến mảnh hồn tháng ngày chìm đáy biển
    Lay động dần, trồi hiện ngắm tầng mây

    Từ dạo đó, cầu gòn sang vườn thắm
    Những khi buồn, đăm đắm cánh sầu hiu
    Bầu dịu nắng, ráng chiều còn xa thẳm
    Khách lữ hành chầm chậm nỗi phiêu diêu...

    Dòng định mệnh, tình tan theo mây khói
    Khiến năm dài ơi hỡi! Nát hồn em
    Vội yêu chi khi chim trời chưa mỏi
    Để trọn đời nhức nhói mãi con tim!

    12/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]

    Trăn Trở Nỗi Niềm
    Mấy đêm rồi, sương buồn trên lá cỏ
    Đọng ánh sầu, lộng gió ửng pha lê
    Niềm vương vấn trăng thề loang nỗi nhớ
    Chạnh tấc lòng, trăn trở, rủ màn khuya!

    Bao day dứt âm thầm không nói được
    Em bệnh nhiều, mấy bước đến tình sâu
    Vậy mà anh nhạt màu trên sóng nước
    Để hồn tình da diết nghẹn sầu đau

    Còn chi nữa yêu đương và mộng thắm
    Sóng biếc tình, đăm đắm toả hương say
    Dào dạt cảm, xoè tay nhau cùng nắm
    Truyền lửa hồng sưởi ấm giá đông ai

    Chuỗi thời gian xuôi thuyền trên biển lặng
    Áng thơ dài trải cánh gió ngàn phương
    Đến một khúc nẻo đường leo núi vắng
    Mỏi quá rồi, trầm lắng, rã rời sương!...

    Anh đã phụ từng đêm bên gối mộng
    Tiếng ân tình khuấy động mảnh hồn thu
    Để một thuở âm u trùm khuất bóng
    Tan nhạt dần theo sóng đẩy về đâu…

    Bạn lòng ơi! Biết bao nhiêu kỷ niệm
    Tràn ngập hồn lưu luyến với ngàn thương
    Vậy mà nay nỗi buồn như ẩn hiện
    Lẻ loi mình, bệnh viện, tím tơ vương

    Dòng sông đời, đôi bờ ngăn cách giữa
    Nước lững lờ muôn thuở hãy còn đây
    Những giây phút nhớ ai hồn treo ngõ
    Chỉ nghẹn ngào vò võ thả tầng mây!...

    13/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]


    Gió Và Thi Sĩ
    Hỡi người Thi Sĩ giữa canh khuya!
    Sao vẫn còn đây, chẳng chịu về
    Chìm giấc no say vào mộng đẹp
    Hơn là khắc khoải với lê thê!...

    Thì ra cánh gió của năm xưa
    Kết bạn cùng ta giữa chặng đường
    Cát bụi, phong trần muôn đá sỏi
    Sẻ chia, tâm sự những canh sương

    Đã khá lâu rồi, ta vắng nhau
    Kẻ ngàn phương duỗi, vượt ba đào
    Kẻ thân mình cuốn bên bờ vắng
    Thao thức, bâng khuâng dưới nguyệt mờ

    Gió sướng hơn ta gấp bội lần
    Được đời phiêu bạt cõi xa xăm
    Xem hoa đủ sắc bao vườn thắm
    Nghe nhạc du dương khắp mọi tầng…

    Đừng buồn, trăn trở nữa người ơi
    Một kiếp thu hình, kiếp nổi trôi
    Phận số an bày đâu cưỡng được
    Chỉ đành chấp nhận thế mà thôi

    Dẫu chẳng đó đây…phải bó mình
    Nhưng còn sâu thẳm mảnh hồn xinh
    Còn làm Thi Sĩ dòng thơ thắm
    Rạng rỡ hơn ta, chỉ lướt nhìn

    Biết nghe từ gió lời than thở
    Biết thấy trăng thanh nhỏ lệ buồn
    Biết cảm dòng sông lờ lững chảy
    Biết sầu xúc động thấy sương buông…

    Được trải lòng ra với áng thơ
    Phun Châu, nhả Ngọc ửng đêm mờ
    Bút xanh hóa kiếm rơi sầu hận
    Hơn hẳn trùng khơi chỉ vật vờ!

    14/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]


    Thi Sĩ Và Gió

    Người thấy ta buồn, an ủi ta
    Cho thu ngày tháng quấn trăng tà
    Loãng tan bóng nhạt, bầu hiu hắt
    Ửng ánh khung trời đượm sắc ra?!...

    Sáng ơi! Có nhớ thuở ngày xưa?
    Hai ảnh hồn ta dưới nguyệt mờ
    Trăn trở vui buồn theo thế sự
    Để rồi đứng dậy bước vào mơ

    Bởi thấy cuộc đời lắm trái ngang
    Kẻ trên thuyền mộng, tắm trăng vàng
    Còn ai dưới nước, chìm trong lạnh
    Sóng đẩy bập bồng giạt hướng nhanh

    Héo hắt, u hoài chỉ khổ thôi
    Vì dòng sông vẫn lặng lờ trôi
    Sớm dâng, tối cạn, luân chuyền mãi
    Theo nước, con thuyền trải cánh bơi!...

    Đúng rồi! Tạo hoá đã an bày
    Phận số con người, một chữ duyên
    Ai bước thang mây về cõi lộng
    Còn ai đá sỏi, nẻo truân chuyên

    Ta quá nửa đời rớt vực sâu
    Bốn bề tịch vắng, chốn về đâu!
    Chang chang ngày nắng, hồn tơi tả
    Đêm lạnh đìu hiu, nhạc trổi sầu

    Từng phút âm thầm nối sợi mây
    Móc vào cạnh đá, mỏi bàn tay
    Cố leo chầm chậm, leo leo mãi
    Cho đến bây giờ được đứng đây

    Nhưng nay tuyết đã trắng lên sương
    Xanh thắm còn đâu! Chỉ nghẹn buồn
    Tiếc nối xuân thời trong dĩ vãng
    Khoẻ nầy đôi cánh, lướt muôn phương!...

    15/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]

    Cám Ơn Tình Xưa
    Chẳng ngờ! Tôi trở thành Thi Sĩ!
    Biết ngắm sương rơi dưới nguyệt thề
    Để hiểu nỗi buồn trong giá lạnh
    Cảm đời ảm đạm với ai bi!

    Biết vọng trăng thanh đã khuất mờ
    Để ngàn thương nhớ thuở còn thơ
    Vô tư cánh lượn bên bờ suối
    Chẳng chút bâng khuâng, chẳng thẫn thờ

    Biết nhìn lờ lững dòng sông chảy
    Để thấy quanh đây chuỗi tháng ngày
    Biển sóng chập chùng theo gió lộng
    Sớm chiều luân chuyển, một vòng xoay

    Biết xem mây xám níu trời xa
    Để luyến lưu cho một ánh hồng
    Mới đó vầng dương bừng sáng toả
    Phù du một thoáng, lịm tàn đông!

    Thổn thức dâng cao, hóa nhịp đàn
    Từng hồi trổi khúc, vạn âm ngân
    Trải khuya cô tịch, vào thao thức
    Cảm xúc lâng lâng vượt vút tầng…

    Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
    Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
    Rồi một chiều kia, hồn trở gót
    Tìm về bến cũ uống trăng sương

    Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi!
    Một luồng chấn động tận xa xôi
    Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
    Hồn Sĩ ngàn xưa... trở lại đời

    Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
    Để mãi từ đây có nhạc đờn
    Mỗi khắc ngân nga niềm dĩ vãng
    Ru sầu héo hắt dịu từng cơn!...

    16/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]


    Soi Gương

    Có phải mình không? Có phải không?!
    Từng hàng sóng gợn điểm trên sông
    Năm xưa êm ả bầu thanh mát
    Sắc thắm đan thanh ửng sáng dòng!

    Đã thật lâu rồi chỉ ngắm gương
    Thoáng qua như gió lướt ngàn phương
    Vô tình, vội vã lùa nhanh tóc
    Tuyết điểm. đen tan mặc tỏ tường

    Canh cánh cuộc đời với nỗi lo
    Thức thao, trăn trở một con đò
    Dưới bầu chờn chập vầng mây xám
    Chẳng biết khi nào nổi sóng to

    Thời gian chầm chậm cứ dần trôi
    Chim cánh trời mây cả một đời
    Kiếm bắt tha mồi về tổ ấm
    Sớm chiều cứ mãi thế mà thôi!

    Giờ đây nắng đã rủ trời tây
    Cảm xúc con tim chuỗi tháng ngày
    Lặng lẽ bên thềm nghe gió thổi
    Từng hồi dào dạt mảnh hồn ngây…

    Buổi sáng hôm nay trước ảnh hình
    Ngàn canh trầm mặc quấn lung linh
    Muôn thu quạnh quẽ ôm màn tối
    Thong thả nhìn xem… có phải mình?!

    Thôi rồi! Lạ lẫm với ngày xưa
    Cát bụi phong sương phủ lấp tàn
    Một dáng cây xanh thời mướt rượt
    Giờ đây meo mốc, cuốn thành vân!...

    17/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]


    Quả Nặng Ngàn Cân

    Người từ…là từ phương Bắc…
    Đã qua dòng sông…sông dài…
    Tìm đến phương nầy….
    Một nhà thân ái….

    Bài ca năm cũ trải lòng ai
    Sống mãi trong tôi chuỗi tháng ngày
    Những tối đìu hiu, rồi quạnh quẽ
    Từng hồi âm hưởng vọng về đây!

    Để nhớ năm xưa một dáng hình
    Thanh tao, hiền diệu, thật là xinh
    Em ngồi “Tình Bắc Duyên Nam” đó
    Hát tặng anh nghe, ấm áp mình

    Nhớ mãi bàn tay ngón ngọc ngà
    Cầm từng miếng ổi…để người ta
    Cả đời lưu luyến đêm hôm ấy
    Vương vấn còn đây tận xế tà

    Nhớ hoài duyên dáng nở trên môi
    Ẩn hiện tim yêu suốt cả đời
    Một ánh trăng vàng cho mộng sĩ
    Trải vần thơ thắm tận xa xôi!...

    Cứ nghĩ vì tôi phải bẽ bàng
    Truyện tình anh tặng lại là anh
    Khiến em tan vỡ niềm ôm ấp
    Lặn khuất sau đồi một ánh trăng

    Thôi đành vĩnh biệt, chớ làm sao
    Bởi sắc hoa thương đã nhuốm màu
    Tím tái khô dần theo vết mực
    Âm thầm ngày tháng cuốn sầu đau…

    Nhưng mãi bâng khuâng níu mảnh hồn
    Những chiều ráng tắt, phủ hoàng hôn
    Hồn xưa tỉnh giấc, tìm phôi lãng
    Bến cũ, dòng sông, ảnh có tròn?

    Hỡi ơi! Ngộ nhận khiến tình tan
    Em đợi trông xa lắm võ vàng
    Còn kẻ phương trời thì ngỡ tắt
    Để giờ ôm quả nặng ngàn cân!...

    18/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng

    Kỷ niệm mối tình buồn!
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/3/16
    Bài viết:
    853
    Đã được thích:
    52
    Điểm thành tích:
    28
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]

    Hoa Thắm Vẫn Hơn

    Nếu là phận nữ cũng như em
    Tôi ước như trăng rực sáng thềm
    Như đoá hoa hồng hương sắc thắm
    Như hình tranh vẽ một Thuyền Quyên!

    Để bầu đêm tối giạt đen mờ
    Cho ửng khu vườn vạn ánh mơ
    Giúp kẻ yêu tranh lòng khuấy động
    Biến thành Thi Sĩ trải hồn thơ…

    Bởi khuya vắng lặng, khuất trăng rồi
    U ám quay vần, phủ khắp nơi
    Quạnh quẽ, cô đơn, người giá lạnh
    Thêm sầu, héo hắt đẩy chơi vơi

    Vườn sẽ không còn quyến rũ ai
    Bướm hoa sặc sỡ chẳng còn đây
    Đìu hiu, cô tịch theo ngày tháng
    Hoang phế trùm lên cả chốn nầy!

    Thơ được trào dâng một nỗi lòng
    Ru người thao thức giữa trời đông
    Phôi phai trăn trở niềm tơi tả
    Nhẹ cánh thuyền nan lướt thẳng dòng

    Dẫu cho nhan sắc có gieo sầu
    Hơn đoá nhạt tàn, khuất nẻo sâu
    Khao khát trông hoài cơn gió thoảng
    Bay về ve vuốt, chút lao xao

    Cuộc đời mãi đẹp bởi muôn hoa
    Điểm nét đan thanh khắp mọi nhà
    Dịu mát tâm hồn, nâng ý sống
    Lay niềm cảm xúc trải ngân xa!

    19/6/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này