THƠ TỰ DO - BẠCH TIỂU PHỤNG

Thảo luận trong 'Thơ - Bạch Tiểu Phụng' bắt đầu bởi Bạch Tiểu Phụng, 17/12/16.

  1. Bạch Tiểu Phụng

    Bạch Tiểu Phụng Active Member

    Tham gia ngày:
    17/12/16
    Bài viết:
    134
    Đã được thích:
    121
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ẩn Sĩ
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Web:
    • LÀ TỰ ANH ĐA TÌNH.19 •

    Có bao giờ em nhớ đến anh không
    Về một thời chuyện tình hồng như đã
    Mảnh duyên tàn nay người bôi kẻ xoá
    Lặng nhìn nhau lệ đẫm ngả bờ mi

    Có bao giờ trong giây phút phân ly
    Em nhìn anh nhưng tim ghì níu chặt
    Nỗi buồn nào hằn sâu nơi khoé mắt
    Chợt vỡ oà Nam - Bắc rẽ đôi nơi

    Có bao giờ khi sóng vỗ ngoài khơi
    Bàn tay lạnh lòng chơi vơi nỗi nhớ
    Là anh sai hay duyên mình chẳng nợ
    Chợt thở dài anh cứ ngỡ hôm qua

    Có bao giờ em chẳng muốn rời xa
    Một lần thôi thế nhưng mà sao khó
    Giận hờn yêu , rồi im thinh buông bỏ
    Thuộc về nhau bây nhiêu đó thôi sao

    Có bao giờ bên "người" , gió lao xao
    Em nhớ anh lời thì thào một thuở
    Chuyện ngày xưa sao lòng anh cứ ngợ
    Để đêm về ôm nỗi nhớ du miên

    Có bao giờ nguyệt lão rẽ nhầm duyên
    Bến sông xưa con thuyền anh vẫn đợi
    Người thương ơi nếu rằng em không tới
    Tự đa tình anh nguyện đợi ngàn năm...

    Bạch Tiểu Phụng •15.3.2017
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/3/17
    A Yuan thích bài này.
  2. Bạch Tiểu Phụng

    Bạch Tiểu Phụng Active Member

    Tham gia ngày:
    17/12/16
    Bài viết:
    134
    Đã được thích:
    121
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ẩn Sĩ
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Web:
    • LÀ TỰ ANH ĐA TÌNH.20 •

    Một ngày nữa vẫn cứ nhẹ nhàng trôi
    Giấu nỗi buồn lòng nhân đôi thương nhớ
    Học tìm quên khi tình sầu vương nợ
    Trả lại người duyên vô cớ hằn sâu

    Một ngày nữa anh đánh vần từ "đau"
    Vẫn đơn phương khi tình đầu úa nhạt
    Tình yêu kia giờ chỉ còn câu hát
    Lạc nhau rồi ta lại lạc mất nhau

    Một ngày nữa ta chẳng biết về đâu
    Đời bốn bể nỗi niềm âu vướng bận
    Người văn nhân buông câu từ lệ ngấn
    Phố thinh buồn mây cuốn tận chốn nao

    Một ngày nữa anh chẳng biết làm sao
    Quên và nhớ tim thì thào réo gọi
    Em là em , còn riêng ta lạc lối
    Tự đa tình đánh đổi lắm sầu ưu

    Một ngày nữa lá thư viết còn lưu
    Trang nhật ký vẫn u sầu lặng lẽ
    Rồi mai kia trên đường đời cõi thế
    Kẻ si tình gạt dòng lệ ... quên em !!

    •23.3.2017
    Tác Giả : Vũ Xuân Uyên
    Bút Danh : Bạch Tiểu Phụng
     
    A Yuan thích bài này.
  3. Bạch Tiểu Phụng

    Bạch Tiểu Phụng Active Member

    Tham gia ngày:
    17/12/16
    Bài viết:
    134
    Đã được thích:
    121
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ẩn Sĩ
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Web:
    • ĐÔI BÀI THƠ TÂM TRẠNG BUỒN :

    • NẾU MỆT RỒI... •

    Nếu mệt rồi thì cứ quẳng hết đi
    Đời hối hả chẳng điều gì mãi mãi
    Nỗi niềm vương xin ghì vào bể ái
    Dĩ vãng rồi, có còn lại gì đâu

    Nếu mệt rồi xin chớ có tìm nhau
    Anh và em mối tình đầu phai nhạt
    Thời si mê chỉ còn là câu hát
    Mình đã từng.. để rồi lạc mất nhau

    Nếu mệt rồi hãy bôi xoá tình đau
    Chuyện chúng mình là hai đầu nỗi nhớ
    Trời phương Bắc cõi lòng ai nức nở
    Chốn bờ Nam kẻ nặng nợ "duyên" thừa

    Nếu mệt rồi đành quên lãng tình xưa
    Dẫu ngày mai khi thuyền vừa cập bến
    Ta là ta.. em là em.. định mệnh
    Hạnh phúc buồn vội đến sẽ vội đi !!!

    Bạch Tiểu Phụng
    Vọng Nguyệt Lâu

    ============================

    • LÀ NGƯỜI LỚN... •

    Là người lớn thì có mấy khi vui
    Giấu nỗi buồn chôn vùi bao kỷ niệm
    Trước là tình của một thời chôn kín
    Sau lặng thầm chết lịm bởi vì nhau

    Là người lớn ta đánh vần chữ "đau"
    Gieo văn tự và khơi sầu thi vị
    Ước mơ ơi! cho ta đổi vị trí
    Tuổi hồn nhiên chẳng bi luỵ sầu vương

    Là người lớn, ôi kiếp sống vô thường
    Nửa vần yêu nhướm lời thương chẳng nói
    Cao xanh ơi! xin cho ta được hỏi
    Có thể nào đánh đổi tuổi hồn nhiên

    Là người lớn nặng gánh bởi vì tiền
    Ngày ba bữa mà đảo điên nhân thế
    Chẳng đổi thay luân hồi bao thế hệ
    Tình thương nào có thể hiểu "tình thương"

    Là người lớn bắt đầu chọn con đường
    Lẽ đúng - sai tâm khôn lường "vị kỷ"
    Đời tranh đua chẳng ai nhường vị trí
    Thắng và thua ganh tị mãi không ngừng

    Là người lớn học cách sống dửng dưng
    Chuyện thiên hạ, ta người dưng, đi vội
    Ngày và đêm chẳng khác gì sáng - tối
    Người lớn ơi! Người lớn "tội" lắm thay...

    Bạch Tiểu Phụng
    Vọng Nguyệt Lâu

    ( Nguồn Văn Đàn Việt Nam : https://vandan.biz/ )
     
    A Yuan thích bài này.
  4. Bạch Tiểu Phụng

    Bạch Tiểu Phụng Active Member

    Tham gia ngày:
    17/12/16
    Bài viết:
    134
    Đã được thích:
    121
    Điểm thành tích:
    43
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Ẩn Sĩ
    Nơi ở:
    Nha Trang
    Web:
    • EM GÁI MƯA (1) •

    Em nhủ thầm sẽ xoá vội tên anh
    Khoảng trời yêu duyên hoá thành vô vị
    Nỗi ưu tư xin cất vào tâm trí
    Tự dặn lòng mãi luỵ sẽ thêm đau

    Đừng lo lắng! anh nhé, những ngày sau
    Bởi yêu anh mối tình đầu chôn chặt
    Tình đơn phương em nào đâu nắm chắc
    Gió Thu buồn mưa gieo rắc niềm vơi

    Người yêu hoa hoa khô héo rã rời
    Kẻ cắm liễu liễu rạng ngời vô cớ
    Và khi biết tình là duyên lẫn nợ
    Em nhói lòng bởi chẳng nỡ buông tay

    Chuyện thế thời mấy ai hiểu nào hay
    Hoa hữu ý nước đêm ngày trôi mãi
    Nhưng mọi thứ dù có quay trở lại
    Vẫn yêu người dù tê tái đơn côi

    Đồi Thiên Thu em chiếc bóng lặng ngồi
    Mắt nhoà lệ tuôn trên môi mặn chát
    "Em gái mưa" bài tình ca phai nhạt
    Trả lại anh một khúc hát tự lòng

    Rồi mai kia anh có hiểu được không
    Tình một kiếp nhưng chờ mong muôn thuở
    "Là em gái" người dưng, hay bởi nợ
    Tự đa tình tim cứ "ngỡ" dần quên...

    Bạch Tiểu Phụng
    Vọng Nguyệt Lâu

    ======================

    • EM GÁI MƯA (2) •

    Ta hiểu rằng duyên hữu ý mong manh
    Tựa như là bức tranh rồi vụt mất
    Em gái mưa người anh yêu chân thật
    Gió thinh buồn chôn chặt mối tình si

    Đừng lo lắng, nhỏ nhé... chớ nghĩ suy
    Bởi yêu em anh giữ ghì nỗi nhớ
    Cơn mưa nào mang em về một thuở
    Rồi vỡ oà tâm trí ngỡ chiêm bao

    Có bao giờ em đếm những vì sao
    Để hiểu được ước ao chàng thi sĩ
    Mộng rồi mơ, tên người trong tâm trí
    Tự đa tình ái luỵ tửu đắng môi

    Có lẽ nào hạnh phúc chỉ thế thôi
    Nụ cười em ta bồi hồi xao động
    Bàn tay nào bên trời đông lạnh cóng
    Để tim sầu chữ nhớ cộng thêm si

    Kết bài thơ lòng đính chính rằng vì
    Là em gái thì mong chi vô nghĩa
    Chồi non đón cơn mưa rào khơi vị
    Vị đơn tình và cả vị chia phôi...

    Bạch Tiểu Phụng
    Vọng Nguyệt Lâu

    ...Vì ai chữ mộng thêm vương...
    Vì ai ta đã đoạn trường tơ duyên

    ( Văn Đàn VN : https://vandan.biz/ )
     
    A Yuan thích bài này.

Chia sẻ trang này