Mảnh Vỡ.

Thảo luận trong 'Thơ cảm tác' bắt đầu bởi Trương Binh, 2/7/17.

  1. Trương Binh

    Trương Binh New Member

    Tham gia ngày:
    23/6/17
    Bài viết:
    3
    Đã được thích:
    0
    Điểm thành tích:
    1
    Giới tính:
    Nam
    Mảnh Vỡ.

    Người đi bên cạnh cuộc đời tôi.
    Không chỉ một lần, một quãng đời.
    Và nói sẽ yêu tôi mãi mãi.
    Sao tôi chất chứa mối tình vơi.

    Người ấy vẫn bên kia cuộc đời.
    Dù rằng vẫn mãi yêu mình tôi.
    Và tình yêu ấy có là đủ?
    Khi lời ân ái ngày càng vơi.

    Tôi sống bên lề của một người.
    Bao xuân, lại hạ, rồi thu trôi.
    Trong tôi đọng lại mùa băng giá.
    Có phải hương xưa đã chết rồi?

    Tôi muốn ra đi tận cuối trời.
    Biết rằng như thế thật "Trời ơi!"
    Tim tôi tan vỡ từng mảnh nhỏ.
    Một mảnh cho người mảng cho tôi.
     

Chia sẻ trang này